Phù Quang tộc phản ứng cực nhanh, thân hình thoắt trở nên hư ảo, trong chớp mắt hóa thành một luồng lưu quang tan biến, tại chỗ chỉ để lại một đạo tàn ảnh.
Một đòn của Mục Hàn Xuyên nện vào khoảng không, mặt đất bị oanh ra một cái hố sâu hơn trượng, đá vụn văng tung tóe. Cùng lúc đó, Hư Thoái tộc đã ép tới từ phía sau, đại đao hung hãn chém xuống, nhắm thẳng vào lưng hắn.
Phối hợp cũng không tệ!
Hắn xoay người, giơ cánh tay trái đỡ đòn. Thế đao cuồn cuộn như sóng dữ đập vào đá ngầm, vậy mà bị hắn chặn lại vững vàng, uy lực tiêu tán vô hình. Thân hình Mục Hàn Xuyên chỉ khẽ lay động, nửa bước cũng không lùi.
Hư Thoái tộc rõ ràng có phần sững sờ. Một đao hung mãnh như thế của hắn mà lại bị đỡ xuống dễ dàng vậy sao? Nhưng hắn còn chưa kịp hoàn hồn, Mục Hàn Xuyên đã vung kèn suona như vung côn, mang theo thế phong lôi cuồn cuộn nện thẳng xuống đầu hắn.