Khách khứa ai nấy đều ăn vận lộng lẫy. Nam nhân vest giày chỉnh tề, phong độ ngời ngời. Nữ nhân khoác lễ phục, châu quang bảo khí, người thì đoan trang tao nhã, kẻ lại quyến rũ mê người, từng cử chỉ nhấc tay hạ chân đều toát ra phong phạm quý tộc.
Bọn họ tụm năm tụm ba, khẽ giọng chuyện trò, thi thoảng lại vang lên vài tràng cười khe khẽ đầy khoan khoái.
Mục Hàn Xuyên theo bản năng cúi đầu nhìn lại mình. Quần áo trên người hắn xem như vẫn chỉnh tề, nhưng đem so với đám người này thì đúng là một thường dân lạc nhầm vào yến tiệc của giới quý tộc. Hắn bĩu môi, ta đây vốn xuất thân quý tộc đàng hoàng, chỉ là chẳng xem Mục gia bé tẹo kia ra gì mà thôi.
Cả đại sảnh được chia thành nhiều khu vực, trưng bày sáu món bảo bối, đều chỉ tính là hạ phẩm. Khách khứa có thể vừa nhấm nháp rượu ngon, vừa trò chuyện, tiện thể thưởng thức bảo vật, vô cùng nhàn nhã. Nếu nhìn trúng món nào, chỉ cần bước lên ra giá ngay tại chỗ, hết sức thuận tiện.
Những bảo bối chân chính thuộc hàng thượng phẩm đều nằm ở tầng hai, trong đó có tấm A cấp đạo cụ tạp kia, thêm một A cấp kỹ năng nữa. Về món cuối cùng, Mục Hàn Xuyên cũng không rõ là gì, nhưng chắc chắn chẳng thể tầm thường.