Mục Hàn Xuyên một mình nhâm nhi chén rượu, ngoài mặt trông có vẻ bình thản, nhưng trong lòng thật ra thấp thỏm không yên. Hắn cũng không nắm chắc bao nhiêu, nếu lừa không thành thì lập tức rút lui.
Không phải chờ quá lâu, đại khái chừng mười phút.
“Mục thiếu, tiền đã vào tài khoản rồi, bây giờ ta giúp ngài làm vài thủ tục cần thiết nhé?”
“Được.”
Mục Hàn Xuyên lập tức phấn chấn tinh thần, hết sức phối hợp, tiện thể hỏi luôn có bao nhiêu tiền. Không ngờ chỉ có một ngàn năm trăm vạn, khiến hắn hơi thất vọng. Đây là vụ mua bán chỉ làm một lần, nếu để Mục gia biết được thì chắc chắn sẽ bị phong sát, vậy mà mới lừa được ngần ấy...