...
Thân thước lạnh băng, cầm vào nặng trịch, nhưng trên mặt Ni Khả Nhã không hề có chút vui mừng nào, chỉ toàn vẻ băng hàn và phẫn nộ tột cùng.
Ngay phía đối diện cách nàng chừng một trượng, tên Nhân tộc toàn thân tắm máu, sau lưng gần như bị chẻ đôi kia, đang nắm chặt lấy thanh Đoạn Càn Xích còn lại.
"Mục - Hàn - Xuyên!!" Ni Khả Nhã rít lên từng chữ, giọng nói lạnh lẽo đến mức tưởng chừng có thể đóng băng nứt vỡ cả đá tảng.
Mục Hàn Xuyên ho ra một ngụm máu tươi, cơn đau dữ dội từ sau lưng khiến hắn tối sầm mặt mũi, nhưng bàn tay nắm thước vẫn không hề nới lỏng nửa phân. Đã vậy, cái miệng hắn cũng chẳng chịu để yên, giơ thẳng một ngón tay về phía đối diện, chửi đổng một câu: