"Dừng dừng dừng... Tiền bối, ngài đừng nói nữa, ta nguyện ý bỏ ra mười vạn điểm cống hiến này. Đồng thời, ta cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ vì hành vi muốn xài chùa lúc nãy, ta xin thành khẩn kiểm điểm..."
Lâm Bách Xuyên lập tức chịu thua.
Mẹ kiếp, không thể để lão già này tiếp tục lải nhải nữa, bằng không tội nghiệt của hắn sẽ càng thêm sâu nặng, tội ác tày trời, khánh trúc nan thư.
Thực tế, nếu không phải vì biết đánh không lại lão già này, Lâm Bách Xuyên làm sao chịu nhún nhường, hắn đã sớm vung thẳng một tát qua đó rồi.
Cái thá gì chứ, lại còn dám thuyết giáo với tiểu gia ta đây.