"Ha ha ha ha! Đây là Cửu Tự chân ngôn sao? Dẫu mấy vạn năm đã trôi qua, quả nhiên ngươi vẫn chưa hề quên lãng?"
Thấy sự biến hóa của Diệp Phàm, nam tử kia càng cười điên cuồng hơn, trào cả nước mắt. Hắn gạt lệ, nhìn Diệp Phàm nói: "Ngươi có biết, bản tọa đã đợi thời khắc này bao lâu rồi không?"
"Ngươi rất may mắn! Ngươi là kẻ trẻ tuổi duy nhất khiến bản tọa phải nghiêm túc đối đãi. Bản tọa rất mong chờ xem ngươi còn mang đến được bao nhiêu kinh hỉ nữa!"
Dứt lời, nam tử lại lao vút về phía Diệp Phàm mang theo sát ý ngập trời.
Tốc độ của hắn cực nhanh, chớp mắt đã áp sát. Một chưởng vỗ ra, không gian lập tức sụp đổ, hóa thành hắc động chực chờ nuốt chửng lấy Diệp Phàm.