"Dùng thần thức chi lực để đấu giá, tính toán hay lắm!"
Khóe môi Tiêu Huyền nhếch lên một nụ cười đầy hứng thú.
Sắc mặt Lý Thuần Phong cũng hơi đổi, ánh mắt ngưng trọng nói: "Sư phụ, tấm bia đá này có thể tích trữ thần thức chi lực, e rằng không hề đơn giản. Dạo gần đây người chẳng phải đang tìm kiếm thiên tài địa bảo giúp gia tăng thần thức chi lực sao? Hay là để đệ tử ra tay cướp về luôn!"
"Cướp ư? Không vội. Thần thức chi lực khác với linh khí và khí huyết (sức mạnh nhục thân). Nếu không phải tự nguyện, với thủ đoạn của bọn chúng thì hoàn toàn không có cách nào cưỡng ép tước đoạt từ trên người các tu sĩ. Bây giờ thần thức chi lực trên tấm bia đá kia chưa nhiều, cướp về cũng chẳng để làm gì."
"Hơn nữa, thứ vi sư hứng thú lúc này không chỉ riêng tấm bia đá kia. Vi sư tò mò là, rốt cuộc tên thiên tài quái dị nào lại nghĩ ra việc dùng hình thức hội đấu giá để lừa gạt thần thức chi lực, ý tưởng này quả thực tuyệt diệu không thể tả!"