Đám tu sĩ vây xem trên quảng trường nhìn hàng vạn khối cực phẩm linh thạch lơ lửng trước mắt, kẻ nào kẻ nấy đều đỏ mắt thèm thuồng.
Đồng thời, bọn họ cũng không giấu nổi sự hâm mộ và ghen tị dành cho toàn bộ đệ tử Hồng Mông tông, bao gồm cả Trĩ Nô.
Trong khi đó, đám cao tầng thế gia và tông môn thua sạch linh thạch thì mặt mũi ai nấy đen như đáy nồi. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Tiêu Huyền trở nên vô cùng sắc bén, hận không thể lột da nuốt sống hắn ngay lập tức.
Thậm chí có kẻ đã bắt đầu đấm ngực dậm chân, gào lên chửi rủa Tiêu Huyền là "bạo điễn thiên vật"!
"Tiêu Huyền người này quả là hào sảng khoáng đạt, chẳng những rộng rãi với đệ tử thân truyền, mà với đệ tử tông môn cũng không hề keo kiệt chút nào. Một vị sư phụ kiêm chưởng môn như vậy, đúng là thắp đèn lồng cũng khó tìm! Tinh Nguyệt có thể bái hắn làm thầy, quả thật là phúc khí của con bé!"