Chân Tiên đệ cửu cảnh Trần Thanh Nguyên dở khóc dở cười: "Đồ nịnh hót."
"Nếu tiên sinh thật sự thấy ta là kẻ nịnh hót, vậy ta xin nhận. Dù sao thì, đâu phải ai cũng có diễm phúc được làm kẻ nịnh hót bên cạnh ngài."
Túc Thương vẫn luôn giữ tư thế khom lưng, thái độ khiêm nhường, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
An Hề Nhược khẽ hé đôi môi son, muốn nói lại thôi: "..."
Nói thật, An Hề Nhược sống ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên nàng gặp một kẻ a dua nịnh hót đến mức này. Gã Lục Hàn Sinh miệng độc thích làm màu với Công Tôn Vinh toàn thân xương trắng có trói chung lại cũng chẳng thể sánh bằng.