Khoảnh khắc câu nói này vang lên, tựa như một hòn đá ném thẳng vào cõi lòng tĩnh lặng như biển chết của Giang Vân Hàn. Hắn đột ngột ngẩng phắt đầu, dùng đôi mắt đục ngầu gắt gao nhìn chằm chằm Trần Thanh Nguyên. Đáy mắt gợn sóng, cảm xúc cuộn trào, thân thể già nua căng cứng như khúc gỗ, tràn đầy vẻ khó tin.
Giang Vân Hàn cực kỳ nghi ngờ bản thân đã nghe nhầm, hoặc là hiểu sai ý.
Đừng nói là hắn lúc này, cho dù ở thời kỳ đỉnh cao, hắn cũng chẳng có tư cách kết giao bằng hữu với Trần Thanh Nguyên.
Hắn không hiểu vì sao Trần Thanh Nguyên lại làm thế.
Tuy đã mất sạch tu vi, nhưng hắn vẫn nhìn ra chuyến này Trần Thanh Nguyên đến không phải để nhục mạ, mà giống như một vị cố nhân lâu năm không gặp, cất công tới ôn chuyện cũ, tiện thể hỏi thăm tình hình dạo này ra sao.