Nói xong yêu cầu, lão ăn mày chìa bàn tay phải đen đúa ra, kẽ móng tay cáu bẩn lớp bùn đất lâu năm. Lão móc từ chiếc túi áo rách nát, bốc mùi hôi hám trước ngực ra mấy lượng bạc vụn, đưa hết cho gã tiểu nhị mặc bộ y phục bằng vải thô đã giặt đến bạc màu.
Gã tiểu nhị hơi tỏ vẻ ghét bỏ nhận lấy mớ tiền, đặt lên quầy thu tiền, rồi vội vàng rút chiếc khăn vắt trên vai xuống chùi mạnh hai bàn tay. Cố giữ thái độ phục vụ, gã gượng cười với lão ăn mày: "Khách quan chờ một chút, có ngay đây."
Lão ăn mày quen cửa quen nẻo đi tới một góc tửu quán, ngồi bệt xuống đất.
Trong sảnh vẫn còn một chỗ trống, nhưng lão không đến ngồi.
Lão biết trên người mình bẩn thỉu, chẳng việc gì phải gây thêm phiền phức cho tửu quán.