Trong khoảng thời gian tàn một nén nhang tiếp theo, Trần Thanh Nguyên dùng vài lời ngắn gọn thuật lại những trải nghiệm của bản thân tại Đọa Khư: nhân quả bùng nổ, tiên vương giáng thế, đột phá ngay giữa trận chiến...
Tuy giọng điệu lúc kể khá nhẹ nhàng, nhưng vẫn khiến người nghe nhận ra sự hung hiểm ngập tràn trong đó.
Chỉ cần một mắt xích nào đó xảy ra sai sót, Trần Thanh Nguyên rất có thể đã bỏ mạng tại Đọa Khư.
Nghe xong câu chuyện, ánh mắt Khải Hằng đại đế nhìn Trần Thanh Nguyên lại tăng thêm vài phần khâm phục.
Thảo nào Trần Thanh Nguyên có thể tự mở ra con đường trường sinh tiên đạo cho riêng mình, bởi vì vào thời khắc nguy cấp nhường ấy, nếu không thành công thì đã hóa thành một cái xác lạnh lẽo.