Thời gian trôi mau, đã lâu không gặp.
Tiêu Quân Cừu vội lên tiếng phản bác: “Đương nhiên không phải!”
Chỉ cần hắn dám buông ra hai chữ “hối hận”, những ngày tháng về sau e rằng đừng hòng được yên ổn.
Huống hồ, hắn quả thật chưa từng hối hận, chẳng qua chỉ than thở đôi câu với Trần Thanh Nguyên mà thôi.
“Hối hận ư? Hắn dám sao!”