Khóc xong, tâm trạng của Tạ Sương dường như đã khá hơn nhiều.
Cô tựa vào vai Lạc Bắc, má áp sát bên cổ hắn, cảm nhận được nhịp mạch ổn định của hắn, khiến người ta thấy yên lòng lạ thường.
Gần quá.
Lúc này bọn họ thật sự ở quá gần nhau.
Gần đến mức cô có thể đếm rõ hàng mi của hắn, ngửi thấy mùi hương trên người hắn, khoảng cách đến môi hắn chỉ còn trong gang tấc.