Lá thu xào xạc, tà dương buông bóng.
Diệp Thục quỳ một gối xuống đất, hai tay vẫn ôm lấy bàn chân ngọc nhỏ nhắn, hoàn mỹ không tì vết của Ngao Tuyết. Hắn vô thức nắn bóp, nét mặt ngơ ngác nhìn nàng.
"Long... long tự?"
Hắn ấp úng lên tiếng, muốn xác nhận lại lần nữa.
"Ý ngươi là... bảo ta sinh cho ngươi một long tự, ta không nghe nhầm đấy chứ?"