"Sợ ngươi?"
"Sợ ngươi?"
Tiếng thứ nhất là tiếng thốt lên kinh ngạc của người Liễu gia, tiếng thứ hai là tiếng cười lạnh đầy khinh miệt của Mặc Vũ.
"Ta mà phải sợ ngươi sao?"
Hắn như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất thế gian, ngửa mặt cười ha hả.