"Sao thế, ngươi không có gì muốn nói sao?"
Khó khăn lắm mới kể lể xong thân thế, vậy mà không nhận được phản ứng như mong muốn, Liễu Như Ý hơi bất mãn bĩu môi.
"Không có."
Diệp Thục cạn lời.
Hắn quả thực chẳng thể nói ra lời tốt đẹp gì với một nữ nhân tuy đã cứu mạng mình nhưng tay lại nhuốm đầy sát nghiệt. Trước kia, hắn cứ ngỡ chỉ cần kính nhi viễn chi, không vướng vào nhân quả, cùng lắm thì một kiếm chém đứt, mấy tình tiết cẩu huyết thế này sẽ chẳng bao giờ vận vào người. Nhưng giờ xem ra, ý trời trêu ngươi, càng trốn tránh lại càng khó thoát.