"Hắc hắc... Ha ha ha ha ha!"
"Trời không sinh Mặc Vũ ta, phản diện vạn cổ như đêm dài."
"Từ nay về sau, ta sẽ không còn là ta của trước kia nữa. Thiên mệnh chi tử sao? Chẳng qua cũng chỉ là hòn đá lót đường cho ta mà thôi."
Tự nhận bản thân đã nhìn thấu chuyện cổ kim tương lai, Mặc Vũ gác một chân lên ghế, ngửa mặt lên trời cười lớn.
Dần dần, hắn thu lại tiếng cười. Nghĩ đến kết cục bi thảm của bản thân trong nguyên tác, rồi lại nghĩ đến việc mình có hệ thống trợ giúp, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tà mị ngông cuồng.