"Từ... từ chối?"
"Từ chối?!"
Hai giọng nói đồng thời vang lên trong người Diệp Thục. Một giọng là của Đan Hà, gương mặt nàng lộ vẻ lo âu, cất lời khuyên can: "Thục nhi, lúc này không phải lúc cậy mạnh, nếu con không chịu rời đi, vậy hãy để vi sư giúp con một tay."
Giọng còn lại là của Mỹ Đỗ Toa.
Nàng chẳng hiền hòa được như Đan Hà mà tức tối mắng thẳng: "Ngươi... ngươi... ngươi! Ngươi muốn chọc tức chết bổn vương sao! Ngươi cứ đợi bị bọn họ đánh chết đi! Bổn vương có thèm quản ngươi nữa đâu!"