“Lão gia nhà ta chẳng cần cái Cửu Thủy kiếm đỉnh gì đó, vẫn có thể tùy thời giáng xuống một kích vô địch, trấn áp thế giới sâm lâm.”
Vũ Thiên Nguyệt thản nhiên nói.
Lời này so với đám người Diệp Ngân Y lại càng bá đạo hơn nhiều.
Đám người Diệp Ngân Y không khỏi tặc lưỡi, quả không hổ là người của tiên sinh, lời nói ra còn bá đạo hơn bọn họ gấp bội.
Diệp Ngân Sương liếc nhìn bọn họ một cái, thật không hiểu nổi sự tự tin của mấy người này từ đâu mà ra. Người này nói chuyện ngông cuồng hơn người kia, cuồng đến vô biên vô hạn.