Hắn dò hỏi tin tức từ muông thú, dòng suối cho đến những gốc cổ thụ trong Tiểu Mông Sơn, tổng hợp lại rồi suy đoán ra vị trí đại khái của con thuyền nhỏ chở thi hài.
Đi vòng vèo suốt một chặng đường dài, cuối cùng hắn cũng tới được một thung lũng sâu.
Vừa bước vào thung lũng, đập vào mắt hắn là một bến đò, một con sông vắt ngang trước mặt. Mặt sông bị sương mù dày đặc bao phủ, mờ mịt không rõ.
Chốn này vô cùng tĩnh mịch. Dưới sự cảm nhận của Thiên Khâu, không hề có lấy một tiếng trùng kêu hay ngọn cỏ lay động, tựa như một thế giới hoàn toàn chìm trong câm lặng.
“Chính là chỗ này.”