Phía bắc thành, màn đêm tĩnh mịch.
Một tiểu viện thoạt nhìn bình thường đang lặng lẽ ẩn mình sâu trong ngõ hẻm. Tường viện không cao, cánh cửa khép hờ, nhìn từ bên ngoài chẳng có gì nổi bật. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện trong bóng tối bên ngoài viện có bóng người thấp thoáng, khí tức ẩn hiện, rõ ràng có không ít người đang canh giữ xung quanh.
Trong viện, đệ tử Âm Quý phái không ngừng ra vào. Ngoại trừ một số ít phụ trách cảnh giới, phần lớn đều tập trung ở tiền đường để băng bó, trị thương cho những đồng môn gặp nạn trên đường đến Dương Công bảo khố vào ban ngày.
Nơi hậu đường, mười mấy ngọn đèn lồng và nến đỏ chiếu rọi khiến căn phòng sáng rực như ban ngày.
Chúc Ngọc Nghiên ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, thần sắc thanh lãnh. Trên gương mặt nàng tuy không lộ vẻ mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt lại hiện rõ nét trầm tư.