Cưu Ma Trí cũng chẳng phải kẻ ngốc. Giống như đám người Cao Khoáng có thể nhìn vào Phục Tu để suy đoán ra y không phải là đối thủ của Tô Ly, Cưu Ma Trí cũng tự hiểu được rằng mình chẳng thể nào đánh lại Cao Khoáng – một trong Mặc gia ngũ lão.
Một lão già hơn trăm tuổi giao thủ với mình, chỉ riêng việc dùng nội lực chèn ép thôi cũng đủ khiến y khốn đốn rồi.
Có điều, người sống cần thể diện, cây sống nhờ lớp vỏ. Đánh không lại là một chuyện, nhưng nếu chưa đánh đã mở miệng nhận thua thì quả thật quá đỗi mất mặt!
Đánh không lại, cũng phải đánh!
Tô Ly vừa định đứng dậy, chợt thấy Cưu Ma Trí đưa mắt ra hiệu. Bất đắc dĩ, hắn đành phải ngồi xuống.