Thấy Diệp Nhị Nương im lặng, Tiêu Viễn Sơn lại tiến lên một bước, cất tiếng quát lớn: "Nói! Cha của đứa trẻ này rốt cuộc là ai!"
Bị tiếng quát bất ngờ của Tiêu Viễn Sơn làm cho giật mình bừng tỉnh, Diệp Nhị Nương liên tục lùi bước: "Ta... hắn... ta không thể nói!"
Tiêu Viễn Sơn nói tiếp: "Diệp Nhị Nương, ngươi vốn là một cô nương xinh đẹp dịu dàng, đoan trang trinh thục. Nhưng năm mười tám tuổi, ngươi bị một gã nam nhân có thân phận cực kỳ cao quý dụ dỗ, thất thân với hắn, rồi sinh ra đứa trẻ này, có đúng hay không!"
Diệp Nhị Nương lắc đầu, một mực muốn biện minh cho tình lang: "Không phải! Không phải vậy! Không phải hắn dụ dỗ ta, mà là ta đi quyến rũ hắn!"
Tiêu Viễn Sơn dồn ép: "Tên nam nhân đó chỉ lo cho tiền đồ của bản thân, hoàn toàn mặc kệ một thiếu nữ vừa tròn mười tám tuổi như ngươi chưa chồng mà chửa sẽ phải rơi vào cảnh ngộ thê thảm đến mức nào!"