Liễu Châu ở Giang Nam vốn là nơi khiến người người ao ước nhất. Biết bao kẻ từ nơi khác đến đây buôn bán đều trầm trồ ghen tị với bách tính chốn này.
Mỗi một người nơi đây đều tràn đầy tự tin, khắp chốn rộn rã tiếng nói cười, ai nấy đều ngập tràn hy vọng vào tương lai.
Nào ai ngờ được, có một ngày trên những con phố như thế lại nổ ra bạo loạn. Đám đông kéo nhau đến quan phủ kháng nghị, thậm chí còn gào thét đòi người sáng tạo nên Giang Nam phải cho họ một lời giải thích.
Đám người gào thét kia có nam có nữ, thậm chí có cả những lão nhân đã ngoài trăm tuổi. Từng người hai mắt đỏ ngầu, khí tức vô cùng bạo ngược, dường như nếu Trần Khanh không bước ra cho một lời giải thích, bọn họ sẽ làm ra chuyện gì đó vô cùng khủng khiếp.
Ngày càng có nhiều người gia nhập vào đội ngũ này, trong đó cũng có một bộ phận bị ép cuốn theo, ví như những người ở khu nhà dành cho gia thuộc quân nhân.