Thật ra Trần Khanh đã từng cảnh báo bọn họ về thần thông này của Tần vương, nhưng năng lực này không phải cứ biết trước là phòng bị được. Ngoại trừ Trần Khanh, tất cả chủ thần tại Giang Nam chỉ có thể cảm ứng được khu vực thuộc phạm vi chức trách của mình. Chẳng hạn như hắn, cũng chỉ có thể nhận biết xem Tần vương có bước vào Nam Minh phủ hay không.
Mà thật không may, ngay trên đường từ Liễu Châu trở về Nam Minh phủ, hắn lại chạm mặt Tần vương.
"Trong số người Thẩm gia, ngươi là kẻ nguy hiểm nhất, năng lực cũng mạnh nhất. Sau khi Ngụy Cung Trình không còn, ngươi hẳn là nhân vật khó nhằn nhất..." Tần vương ngồi trong thế giới sơn thủy họa, thong dong thưởng thức chén trà xanh.
"Được Tần vương khen ngợi như vậy, quả thật là vinh hạnh." Thẩm nhị âm trầm cười một tiếng.
Trong sự kiện lần trước, hắn đã thi triển quỷ vương chân thân, nguyên khí có thể nói là đại thương. Trần Khanh vẫn chưa trở về, cơ thể hắn chịu phản phệ nặng nề, khó lòng thi triển thêm lần thứ hai. Nếu gượng ép sử dụng, có lẽ hắn sẽ hóa thành quỷ vương thực sự.