Hơn nữa, những chiếc bánh vẽ của kẻ bề trên, hắn đã chứng kiến chẳng biết bao nhiêu lần rồi, nên từ lâu đã xem nhẹ mấy thứ này.
Thế nhưng hắn thật không ngờ, Đốc công vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Chẳng những ghi nhớ, mà còn nhớ cho đến tận bây giờ.
Trương Thiên hít sâu một hơi.
"Ơn bồi dưỡng của Đốc công, Trương Thiên muôn lần chết cũng khó báo đáp. Cái mạng này của thuộc hạ, từ lâu đã là của Đốc công rồi."