Ánh mắt Trần Hạo lướt qua đội thị vệ mặc cẩm bào thêu chìm, khí tức nội liễm kia.
Cuối cùng dừng lại trên bóng người mờ ảo được đám đông cẩn mật hộ vệ ở chính giữa.
Người nọ tuy đã cố ý thu liễm, nhưng với kẻ tiếp xúc lâu năm cùng hoàng tộc như Trần Hạo, hắn vẫn nhanh chóng nhận ra manh mối.
"Là người hoàng tộc."
Ngay khi ý nghĩ này loé lên trong đầu Trần Hạo, Lý Trư Nhi ở bên cạnh dường như cũng phát hiện ra điều gì. Gã bước lại gần, hạ thấp giọng, ngữ khí mang theo vài phần kinh ngạc: