Chu Hoàng dường như nhớ ra điều gì, giọng nói càng lúc càng khàn đặc.
Đôi mắt tràn đầy nhuệ khí ngày nào giờ đây ảm đạm như tro tàn, chỉ đọng lại nỗi tuyệt vọng sâu thẳm như vũng nước tù.
Trần Hạo không lên tiếng ngay.
Hắn biết lúc này Chu Hoàng đã chìm vào tâm ma.
Giây lát sau, Trần Hạo thở hắt ra một hơi rồi nói: