Thấy cảnh tượng như trong tưởng tượng không hề diễn ra.
Trên trán Chu Vạn Quý đã lấm tấm mồ hôi lạnh, cánh tay giơ lên càng lúc càng run rẩy, giọng nói cũng nhỏ dần đi.
"... Chẳng qua chỉ là chút vàng bạc châu báu, tiểu nhân không dám mong cầu nhiều, chỉ xin Công công nể chút lòng thành của tiểu nhân mà ban cho một cơ hội được hầu hạ Đốc công..."
"Đặt xuống."
Chu Vạn Quý mừng rỡ, vội vã đứng lên, chậm rãi đặt chiếc hộp gấm xuống đất.