Người Trần Hạo hơi cứng lại, nhưng ngay sau đó lập tức thả lỏng.
Hắn vốn định né tránh, nhưng rốt cuộc không từ chối, cứ mặc cho bàn tay ngọc ngà thon thả kia nhẹ nhàng mơn trớn trong lòng bàn tay mình.
Trần Hạo khẽ đưa tay xuống, áp lên vòng eo Tô hoàng hậu.
“Nương nương nói quá lời rồi, phân ưu cùng nương nương vốn là bổn phận của nô tài.”
Tô hoàng hậu khẽ mỉm cười. Nàng không buông tay, ngược lại còn chậm rãi lướt đầu ngón tay lên trên, men theo cánh tay Trần Hạo vuốt ve từng chút một tới tận lồng ngực hắn.