“Nhanh quá!”
Cưu Ma Tàng kinh hô một tiếng, muốn kéo giãn khoảng cách với Trần Hạo, nhưng đã không kịp nữa.
Thân pháp đối phương như điện xẹt, nhanh đến khó tin. Ngay sau đó, một ngón tay đã vươn ra, điểm thẳng vào kinh mạch trên cổ tay gã.
Dưới một chỉ kia, Cưu Ma Tàng chỉ cảm thấy lồng ngực lạnh toát.
Đặc biệt là nơi ngón tay đối phương chạm vào, dường như có thứ gì đó đang men theo kinh mạch chạy khắp toàn thân. Gã còn chưa kịp phản ứng, đã thấy chân khí trong cơ thể tản mác, làm cách nào cũng không thể ngưng tụ lại được.