Bước chân vào thành Kinh Châu, Trần Bình An tò mò nhìn ngang ngó dọc, rốt cuộc phát hiện Kinh Châu này cũng chẳng khác Phúc Châu là mấy.
Có điều, Giang Nam vốn là vùng sông nước, tục ngữ có câu thủy thổ nuôi dưỡng con người, nữ tử nơi đây so ra quả thực ôn nhu uyển chuyển, xinh đẹp hơn không ít.
"Trần công tử và Trần tỷ tỷ không phải người Giang Nam sao?"
Trần Bình An mỉm cười đáp: "Ta và tỷ tỷ đến từ Phúc Châu, lần này vốn chỉ muốn tới thưởng ngoạn phong cảnh Giang Nam, tiện thể nếm thử cua vùng này."
Mộ Dung Tích Sinh nghe vậy khẽ cúi đầu mỉm cười: "Hóa ra là thế, Phúc Châu giáp ranh Giang Nam, nếu hai vị có thời gian rảnh rỗi có thể thường xuyên ghé chơi, Tích Sinh nguyện làm người dẫn đường cho hai vị."