Đông Phương Bất Bại và Trần Bình An trò chuyện rất lâu. Mặc dù đối phương chỉ kể dăm ba chuyện vặt vãnh hằng ngày ở Thanh Phong viện, hắn vẫn lắng nghe vô cùng chăm chú.
Cảm giác hệt như sau một ngày bận rộn trở về nhà, được lắng nghe người trong mộng kể lại những chuyện thú vị trong gia đình.
Nếu lúc này Tiểu Chiêu có mặt ở đây, nàng nhất định sẽ phát hiện trên gương mặt Đông Phương Bất Bại đang tràn ngập ý cười, một dáng vẻ chưa từng xuất hiện ở Hắc Mộc Nhai.
"Tiếc là ngươi không có ở đây, nếu không ta thấy Tiểu Bạch ngươi chắc chắn lọt vào được chung kết."
Gương mặt Đông Phương Bất Bại xẹt qua nét kiêu ngạo: "Còn cần ngươi phải nói sao? Bản giáo chủ không chỉ vào được chung kết, mà còn đoạt luôn ngôi vị đứng đầu!"