Bị ánh mắt của Đào Hoa nhìn chằm chằm, Trần Bình An chỉ thấy sống lưng lạnh toát.
Chết chắc rồi, vậy mà lại lỡ miệng nói ra tiếng lòng mất rồi.
"Nhìn không ra đấy, ngươi lại nghĩ chúng ta như vậy."
Trần Bình An vội vàng chữa cháy: "Khục khục, ta không có ý đó. Ý ta là các nàng tràn đầy sức sống, mang đậm hơi thở con người, ta vui mừng còn không kịp nữa là."
"Hơi thở con người? Chẳng lẽ còn có hơi thở người chết sao?"