Thấy thiếu niên tóc đỏ đột ngột lao ra, Công Tôn Chỉ khựng bước.
"Ngươi là kẻ nào?"
"Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ta chính là Lôi Vô... Lôi Vũ!"
Nhìn bộ dạng ngựa non háu đá của đối phương, Công Tôn Chỉ chậm rãi lên tiếng: "Khuyên thiếu hiệp bớt lo chuyện bao đồng thì hơn, kẻo rước họa vào thân."
Lôi Vô Kiệt tự tin cười khẩy: "Lôi Vũ ta đây lại cứ thích lo chuyện bao đồng đấy. Tiền bối nếu chướng mắt, vậy thì đánh thắng ta rồi hẵng nói."