Hòa cùng giai điệu bi thương, Thanh Phong viện tức thì bao trùm một bầu không khí thê lương ai oán.
Thấy cảnh này, Trần Bình An vô cùng hài lòng. Nỗi đau thuở nhỏ hắn từng nếm trải, nhất định phải để kẻ khác nếm thử một phen.
Bầu không khí u buồn này quả thực quá đỗi tuyệt vời~
Nhưng ít nhất lúc này, chỉ có một mình hắn là vui vẻ.
Mấy tiểu nha đầu Cao Nguyệt bước tới, viền mắt đỏ hoe nhìn hắn.