Nghe Độc Cô U nói vậy, hai tay Tiêu Vạn Dân dần siết chặt, khớp ngón tay trắng bệch.
"Sao ngươi không nói sớm?" Hắn gằn giọng, trừng mắt nhìn chằm chằm Độc Cô U, ánh mắt như muốn phun lửa.
"Bệ hạ!"
Độc Cô U lập tức chắp tay bẩm báo: "Chuyện này hiếm người biết được, chỉ có những kẻ thân cận với Tiêu Vạn Bình mới rõ. Hạ Liên Ngọc chính là một trong số đó, ngoài ra còn có cận vệ khi xưa của hắn là Triệu Thập Tam!"
"Hôm qua nghe bệ hạ kể chuyện bị nước trà của Hạ Liên Ngọc làm bỏng tay phải, trong lòng ty chức luôn cảm thấy bất an. Vừa rồi ở ngoài điện, ty chức đã mượn cớ dò hỏi lão Triệu, lúc này mới moi ra được chuyện vết sẹo kia."