"Hình như cũng rất có lý!" Độc Cô U thuận theo lời Tuyết Chiêu Vân, hùa vào một câu.
Chắp hai tay sau lưng, Tiêu Vạn Dân cười lạnh một tiếng, không tỏ rõ thái độ.
Tuy vẫn còn hồ nghi, nhưng Tuyết Chiêu Vân là người hắn tuyệt đối tin tưởng. Nếu nàng đã nói như vậy, sự nghi kỵ trong lòng Tiêu Vạn Dân cũng tiêu tán hơn phân nửa.
"Tóm lại có hai việc, không có lệnh của trẫm, quỷ y không được rời khỏi phòng, cũng không được cho bất kỳ kẻ nào bước vào Tĩnh Đức uyển."
Hắn không nghi ngờ cái chết của Hạ Liên Ngọc có uẩn khúc. Dù sao cũng đã có sự sắp đặt từ trước, mọi chuyện xảy ra đều hợp tình hợp lý.