Càng bước tới gần, đôi mày Hồng Tôn càng nhíu chặt. Cũng hết cách, bóng lưng này thực sự quá đỗi quen thuộc, trong đầu lão bất giác hiện lên một bóng hình.
Ngay lúc Hồng Tôn còn đang nghi hoặc không thôi, bỗng nhiên người kia xoay lại, nở nụ cười thô kệch nhìn lão lên tiếng:
"Hồng ca, huynh đến rồi."
"Mẹ kiếp, Vương Thiết Thụ..."
Vừa nhìn rõ mặt, chân Hồng Tôn lảo đảo một cái, cả người ngã nhào xuống đất. Chỉ là còn chưa kịp chạm đất, một đôi cánh tay rắn chắc đã đỡ bổng lão lên.