Nhìn vẻ mặt cười khẩy của Giác Viễn, Giác Tâm chỉ thấy lồng ngực nhói đau từng cơn.
Tại sao, tại sao lại ra nông nỗi này, tại sao chứ...
Cõi lòng đau đớn khôn nguôi, nhưng ông vẫn phải nén bi thương lên tiếng:
"Sư đệ, đệ bỏ xá lợi tử xuống trước đã, có chuyện gì chúng ta từ từ nói."
Nghe vậy, nụ cười trên môi Giác Viễn không hề suy giảm, gã đáp: