Nhìn thấy Thược Dược chết thảm, Trần Vũ sững sờ.
"Cừu Thiên Vũ, lão tặc nhà ngươi!"
Một quyền vung ra, Cừu Thiên Vũ đang lơ lửng giữa không trung bị đánh bay đi, nhưng trên môi hắn vẫn giữ nguyên nụ cười.
Thế nhưng, khi thấy Trần Vũ chui vào đống tàn tích của bộ khôi lỗi màu đỏ thẫm, sắc mặt hắn liền trở nên vô cùng ngưng trọng.
Đến khi khôi lỗi vung quyền, thân thể hắn chớp mắt đã hóa thành đống thịt nát, chỉ còn sót lại mỗi cái đầu, hắn mới cười khổ một tiếng: "Trần Vũ, ngươi hà tất phải làm vậy?"