Một ngày sau, Trần Vũ vẫn nằm trên bãi cỏ chướng khí.
Dưới làn chướng khí, cây cỏ thông thường không thể sinh tồn, chỉ có thảm nấm dày đặc mới sống sót nổi, tạo thành một lớp nền xốp mềm hệt như bãi cỏ.
Tuy mùi không được dễ chịu cho lắm, nhưng nằm lên lại vô cùng thoải mái, khiến Trần Vũ cảm thấy như thế này cũng rất ổn.
Dẫu cho người nằm bên cạnh là Mã Đại Cường, thì như thế này vẫn rất ổn.
Những ký ức quá khứ được lật mở rõ mồn một, mọi điều tốt đẹp lẫn tồi tệ tựa như một bức tranh cuộn chậm rãi hiện lên trước mắt, khiến Trần Vũ cảm nhận được sức nặng của ký ức, đồng thời cũng nhận được niềm hoan du to lớn từ đó.