Với tư cách là đại diện của quân phương, Lữ Phương không có lý do, cũng chẳng có nghĩa vụ phải đi cùng học sinh Thiên Nguyên tham gia kỳ thi cao khảo.
Lời giải thích duy nhất là nàng có người bắt buộc phải hộ tống, bằng không nàng tuyệt đối sẽ chẳng đến đây.
Thế nhưng nàng lại quên béng mất người mình cần bảo vệ là ai. Nếu không nhờ Trần Vũ nhắc nhở, căn bản nàng sẽ chẳng hề nhận ra điểm này.
Đầu nàng chợt đau nhói, một cái tên lóe lên trong tâm trí, nhưng ngay giây tiếp theo lại bị nàng quên sạch sành sanh.
Sau đó, ngay cả lý do bản thân muốn nhớ lại cái tên kia cũng bị lãng quên, khiến nét mặt nàng càng thêm mờ mịt: "Trần Vũ, ngươi vừa bảo ta làm gì ấy nhỉ?"