"Bình tĩnh, bình tĩnh nào Trần Vũ, ngươi phải bình tĩnh."
"Bình tĩnh cái rắm ấy!"
"Ta biết ngay mà, phàm là thứ dính tới chữ 'Ma' thì chẳng có gì tốt lành!"
"Nhưng ta cũng thật hồ đồ, được cho chút lợi lộc đã tưởng nó là người tốt. Nào ngờ tên này vốn có sở thích hành hạ người khác, ta đúng là ngu ngốc mới nghĩ lần này sẽ bình yên vô sự."
Ôm đầu, Trần Vũ ngồi xổm xuống đất, cảm thán bản thân nhìn lầm người. Mãi đến khi thở dài xong, hắn mới đứng dậy.