Nhắc đến tín ngưỡng của mình, tên béo lại càng thêm ngượng ngùng.
Hắn vớt từ trong chiếc hộp bên cạnh ra một miếng bánh ngọt còn đang chảy mật, lấy lệ mời mọi người nếm thử. Thấy không ai muốn ăn, hắn bèn nhét tọt vào miệng mình.
Nhẩn nha ăn xong miếng bánh ngọt lịm khé cổ kia, hắn vỗ vỗ bụng nói: "Nhân Nghĩa tinh quân là tín ngưỡng bắt nguồn từ Thường Pháp thị, nơi đó thờ phụng một vị tinh quân mang danh hiệu này. Tín ngưỡng ấy cũng chỉ vừa mới truyền đến đây cách đây không lâu. Ta nghe xong cảm thấy vị tinh quân này khá tốt, thế là cũng thờ phụng theo phong trào. Nhưng sau khi thờ phụng, ta cảm thấy tâm trạng ngày càng tốt hơn, chỉ cần làm việc nhân nghĩa là sẽ thấy vui vẻ, cuộc sống trôi qua cũng tốt hơn trước rất nhiều."
Vương Sơ Vân lặng lẽ chen vào giữa Trần Vũ và Đạo Linh Uẩn. Nàng quay đầu khẽ chọc vào má Trần Vũ, thuận thế ôm lấy cánh tay hắn rồi cười híp mắt hỏi: "Vậy cụ thể ngươi đã làm những gì?"
"Thực ra cũng chẳng có gì to tát, ngày thường tạo điều kiện thuận lợi cho người khác, hoặc giúp họ giải quyết chút vấn đề trong phạm vi chức trách mà thôi. Tuy đều là chuyện nhỏ, nhưng làm xong thấy rất vui. Đúng rồi, vị tiểu ca này, ngươi có phải là tín đồ của Nhân Nghĩa tinh quân không? Nếu phải, ngươi có cuốn 《Thánh ngôn lục》 mới nhất không, ta muốn mượn học hỏi một chút."