Trống không?!!
Tôn Bất Miên nhìn cái rương trống rỗng trước mắt, hai mắt suýt thì lồi cả ra ngoài.
Hắn không cam tâm, mở tiếp cái rương thứ hai. Ánh sáng lờ mờ rọi vào, bên trong ngoài lớp bụi dày đặc ra thì chẳng còn gì khác... Cả một rương vàng thỏi, đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu!
Đầu óc Tôn Bất Miên trống rỗng. Hắn máy móc mở tung tất cả những cái rương còn lại, không một ngoại lệ, tất cả đều trống huếch trống hoác.
"Sao lại thế này..."