Nằm ở phần cuối cùng của ba mươi sáu ngàn bản ghi chép thí nghiệm, là lời tỏ tình sâu đậm nhất của Đàm Tâm.
Giống như một đóa hồng rực lửa bị giấu kín dưới tảng băng trôi khổng lồ. Chỉ khi Hồng Tụ kiên nhẫn bóc tách từng chút vụn băng, cô mới có thể nhìn thấy niềm bất ngờ cuối cùng... hay nói đúng hơn, là tấm chân tình sau chót của anh.
Khoảnh khắc giọng nói ấy vang lên, hàng mi Hồng Tụ khẽ run rẩy, đôi mắt mơ màng mở ra trong bóng tối...
Cô vừa có một giấc mơ.
Cô mơ thấy mình mặc áo gió, đứng giữa trời băng đất tuyết. Một vụ nổ dữ dội tựa như vầng thái dương ập đến, còn cô thì đang đè một người đàn ông lên tường...