Rìa Vô Cực Giới Vực.
Trên con phố vắng vẻ, ba bóng người đội nón rảo bước xuyên qua màn mưa lất phất.
Nước mưa rơi lộp bộp trên mặt nón, vang lên những tiếng tí tách khe khẽ. Dù cách ăn mặc của họ vô cùng kỳ quặc, người đi đường cũng chẳng mảy may chú ý đến sự hiện diện của họ. Bọn họ tựa như những bóng ma đến từ thế giới khác, lãng đãng phiêu dạt dưới bầu trời u ám của Vô Cực.
Cuối cùng, cả ba đồng loạt dừng bước trước một quán ăn nằm trong góc hẻm.
Cộc cộc cộc——