Nhìn thấy đứa trẻ kia, Trần Lăng khẽ nhướng mày.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đứa trẻ trước mắt chính là Thẩm Nan lúc nhỏ. Có điều, Thẩm Nan lúc này vóc dáng gầy gò, da dẻ vàng vọt, trông như bị suy dinh dưỡng.
"Tiểu Nan ngoan lắm." Người đàn ông trung niên tạm thời đặt cọ vẽ xuống, mỉm cười với cậu bé,
"Đợi bố thêm một lát nữa nhé? Chỉ còn chút xíu nữa thôi... Hôm nay bố muốn vẽ cho xong."
"Dạ."